Chuyên mục
Tâm sự

Không chịu nổi cô giúp việc suốt ngày ăn vụng, tôi định đuổi việc thì cô ta liền đưa cho xem một đoạn video khiến tôi giận tím mặt mà phải chịu thua

Vì công việc bận rộn, tôi không thể đưa đón hai con đi học mỗi ngày nên đành phải thuê người giúp việc do mẹ chồng tìm cho. Giang là họ hàng về phía nhà chồng nên chúng tôi rất yên tâm giao chìa khóa nhà cho cô ấy trông coi.

Hàng ngày Giang chỉ đưa đón hai đứa con tôi, đi chợ nấu ăn bữa tối, với lại dọn dẹp nhà cửa là xong. Những tháng đầu tiên thấy Giang cũng chăm chỉ làm việc và biết bày trò chơi với các cháu, tôi rất hài lòng. Nhưng rồi ở lâu tôi phát hiện ra người giúp việc này có một tật xấu không thể chấp nhận nổi qua camera giấu kín. Đó là cô ta rất hay ăn vụng, nấu ăn người ta chỉ nếm rau hay một hai miếng thịt là cùng, đằng này Giang nếm hết miếng này đến miếng khác, ăn vơi nồi mới chịu dừng lại.

Khi bổ dưa hấu lúc nào cũng chọn hai khoanh ở giữa lén lút ăn trước, còn những miếng râu ria thì dành nhà chủ. Thậm chí nấu cháo cho con tôi, Giang cũng xơi mất vài miếng rồi mới chịu cho ra bát.

Không thể chấp nhận cô giúp việc ăn tham nên tôi đã đưa cho Giang xem những đoạn trong video để làm bằng chứng và tránh thắc mắc tại sao lại bị đuổi việc.

Không chịu nổi cô giúp việc suốt ngày ăn vụng, tôi vừa nói câu đuổi việc, cô ta đã đưa cho xem đoạn video khiến tôi giận tím mặt mà không nói được lời nào - Ảnh 1.

Chồng tôi mà biết được chuyện vợ gửi số tiền lớn cho bà ngoại, chắc tôi chỉ còn con đường cuốn gói ra ngoài mà ở thôi. (Ảnh minh họa)

Thế mà tôi vừa nói câu thì Giang liền đưa cho xem một đoạn video khiến tôi giận tím mặt mà phải chịu thua.

Tháng trước mẹ tôi ra chơi, nói là xây nhà còn thiếu tiền nên muốn các con hỗ trợ một ít để bớt nợ nần, thương bố mẹ nên tôi đã biếu luôn 100 triệu đồng. Ai ngờ Giang lại quay được đoạn video đó.

Giang bảo trong nhà này chỉ có chồng tôi mới có quyền đuổi việc cô ta, còn tôi mà đuổi thì sẽ phanh phui chuyện này để cả nhà chồng biết.

Chồng tôi mà biết được chuyện vợ gửi số tiền lớn cho bà ngoại, chắc tôi chỉ còn con đường cuốn gói ra ngoài mà ở thôi. Theo mọi người bây giờ tôi phải làm sao với cô giúp việc tham ăn và đầy mưu mô đây?

(kimduyen…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Yêu nhau gần 10 năm chưa một lần được người yêu tặng quà, cho đến một ngày anh tặng một món quà giá trị khiến tôi không ngờ đến

Tôi và anh yêu nhau từ những năm học cấp 3, rồi vào đại học và ra trường đi làm. Tình cảm của cả hai vẫn ngọt ngào dù đôi lúc có giận dỗi nhưng sau đó làm lành rất nhanh.

Yêu nhau gần 10 năm rồi nhưng chưa bao giờ anh tặng tôi một món quà nào dù đó chỉ là bông hoa. Những dịp lễ hay sinh nhật gì đó, bạn bè ôm hết món quà này đến món quà khác, còn anh thì lại tỏ ra không vui vẻ gì mỗi khi tôi gợi ý tặng quà.

Biết tính anh khô khan, không quen thể hiện ra bên ngoài nên từ đó tôi cũng chẳng bao giờ đòi quà người yêu nữa. Dù không có quà cáp nhưng tình yêu của chúng tôi vẫn rất đẹp và nhiều kỷ niệm không thể quên.

Cho đến một ngày đang đi làm thì gặp được một anh bạn đồng nghiệp của người yêu khiến tôi ngạc nhiên vô cùng: “Em nghe nói anh cùng đi công tác hai tháng với người yêu của em cơ mà, sao lại ngồi đây nhậu vậy?”.

Cậu bạn đó bảo người yêu tôi nghỉ việc rồi, nghe đâu về quê thả cá nuôi lợn thì phải. Không tin những lời cậu bạn đó nói tôi đã gọi điện hỏi người yêu ngay lập tức. Đến lúc này anh mới chịu thú nhận với tôi những lời cậu bạn kia nói là đúng.

Ngay lập tức tôi cúp máy và giận người yêu mất một tuần nhưng rồi nhớ quá chịu không nổi tôi đã về nhà anh để hỏi lý do tại sao lại bỏ mặc tôi trên thành phố còn bản thân thì trốn về quê làm ruộng?

Yêu nhau gần 10 năm, chưa một lần được người yêu tặng quà, cho đến một ngày anh tặng món quà khủng với lời nói cuối cùng khiến tôi bất tỉnh - Ảnh 1.

Chỉ biết khi tỉnh lại mình đã nằm trên giường bệnh, nhìn anh mà tôi chỉ có biết ứa nước mắt khóc thương thôi. (Ảnh minh họa)

Bao nhiêu bực tức và giận dỗi chất chứa trong đầu chờ gặp anh để xả, thế nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng anh, tôi sững sờ bật khóc. Mới xa nhau có gần một tháng mà anh đã gầy sụp đi, râu mọc lởm chởm còn chẳng chịu cạo nữa.

Anh vẫn chưa biết trả lời tôi như thế nào thì bác gái nói anh đang bị ung thư gan giai đoạn cuối. Nghe đến đây tôi không thể khóc được nữa mà bất tỉnh ngay lập tức.

Chỉ biết khi tỉnh lại mình đã nằm trên giường bệnh, nhìn anh mà tôi chỉ có biết ứa nước mắt khóc thương thôi. Khi chỉ có hai chúng tôi ở trong phòng, anh bảo tôi ngồi dậy rồi đưa cho một cuốn sổ đỏ và tờ di chúc. Anh vội cất nhanh vào trong túi của tôi rồi nói đó là món quà duy nhất mà có thể tặng tôi trong suốt 10 năm yêu nhau.

Anh còn căn dặn là đừng nói cho bất kỳ ai biết đó là món quà anh tặng để tránh gặp rắc rối sau này.

Hơn một tháng sau anh mất, sau khi xong đám, mẹ người yêu gọi tôi lại và hỏi anh ấy đi làm suốt 3 năm có để cho tôi tài sản nào không? Tôi liên tục khẳng định là không có nhưng bác ấy không tin mà nhìn với ánh mắt hoài nghi.

Hai bác đã vất vả nuôi anh ấy cả đời, tôi mà cầm cuốn sổ đỏ theo nguyện vọng của người yêu thì bất công với hai bác quá. Theo mọi người tôi có nên trả lại tài sản giá trị này cho bố mẹ anh ấy không?

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Tàn tiệc cưới, tôi rời nhà hàng thì bị chị dâu kéo vào góc tối đòi tháo vàng ra trả, lý do mà chị nói thật nực cười

Tôi giận chị dâu quá mọi người ạ. Chuyện của nhà chị ấy thế nào tôi đâu can thiệp, vậy mà bây giờ tôi cũng bị cuốn vào rắc rối, chỉ vì mâu thuẫn trong gia đình anh chị.

Tôi vừa kết hôn được vài ngày. Mặc dù đang đi tuần trăng mật và cũng rất vui vẻ bên chồng nhưng tôi vẫn cảm thấy ức chế với chị dâu. Trước khi lấy chồng, tôi sống cùng chị dâu 3 năm trời. Nói ra thì bảo kể công, nhưng từ khi chị ấy mang thai đến lúc sinh con, tôi đều chăm sóc và thương cháu như con ruột.

Sống cùng anh chị, tôi biết điều nên tháng nào cũng gửi 3 triệu tiền sinh hoạt (dù buổi trưa tôi ăn ở công ty). Về đến nhà, tôi lại lao vào làm việc, từ giặt quần áo đến nấu cơm. Chị dâu thì nhác việc nên chẳng bao giờ đụng tay dù chỉ là rửa bát.

Đợt này tôi lấy chồng, anh trai bảo sẽ cho tôi một món quà giá trị để mát mặt với nhà trai. Tôi không quan trọng hình thức nên anh có bao nhiêu thì cho bấy nhiêu. Nhất là anh chị vừa mua nhà, còn nợ ngân hàng nên tôi không đặt nặng vấn đề ấy.

Tàn tiệc cưới, tôi rời nhà hàng thì bị chị dâu kéo vào góc tối đòi tháo vàng ra trả, lý do mà chị nói mới là chuyện nực cười - Ảnh 1.

Hôm đám cưới tôi được tổ chức, anh trai có lên trao cho tôi hai cây vàng. (Ảnh minh họa)

Hôm đám cưới, anh trai có lên trao cho tôi hai cây vàng. Thú thật tôi khá bất ngờ, bản thân cũng không nghĩ anh chị lại cho mình nhiều đến vậy. Lúc đứng trên sân khấu, tôi để ý xuống chỗ ngồi của chị dâu, thấy mặt chị ấy tối sầm lại, còn không vỗ tay dù mọi người xung quanh đang rất hào hứng.

Sau khi tàn tiệc, thấy chị dâu vẫn đứng trước cửa, tôi liền ra ngoài hỏi thì chị nói với giọng điệu khó chịu: “Cô cho chị xin lại 2 cái kiềng vàng. Tính anh Hải sĩ diện nên vay tiền người ta để mua vàng tặng cô đấy. Chứ lúc đầu chị định đi 5 chỉ thôi”.

Chị dâu nói vậy, tôi cũng chẳng biết thế nào ngoài tháo kiềng vàng trả chị. Sau hôm đó, chị không hề gọi điện xin lỗi hay thanh minh với tôi. Chỉ có anh trai là xin lỗi vì muốn tôi được nở mày nở mặt với nhà chồng, không ngờ vợ anh lại có phản ứng thái quá như vậy.

Chuyện trả lại vàng cưới cho chị dâu, tôi vẫn không nói với chồng. Chỉ sợ khi biết, anh sẽ xem thường anh trai và cả gia đình tôi. Dù giận chị dâu nhưng tôi cũng không muốn vì chuyện này mà bị mất mặt mới nhà chồng. Theo mọi người, tôi có nên âm thầm bỏ tiền túi ra để bù lại số vàng đã trả cho chị dâu không? Và sau này thì tôi nên đối xử với chị như thế nào?

(thanhminh…@icloud.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Đưa tiền vợ giữ nhưng ngày nào chồng cũng kiểm soát chuyện chi tiêu, tôi tức mình đưa ra tuyên bố khiến anh im re

Từ ngày mua nhà xong, chồng tôi như thay tính đổi nết. Anh trở nên tính toán hơn đến phát sợ. Ngày trước, ví dụ tôi có tiện tay cho mấy đứa trẻ, người giá bán tăm tre, kẹo cao su bên đương 5-10-20 nghìn anh chẳng ý kiến. Nhưng giờ mà thấy thì anh lại cằn nhằn: “Em đừng có vung tay quá trán thế được không? Mình cần gì thì mua, kẹo đó, tăm đó em có dùng không?”

Tôi có cự lại, nhưng anh càng gắt gỏng: “Vài nghìn mà không phải là tiền à? 5k một mớ rau, 20k được mớ cá, cứ dăm hôm em ra đường thế này là cả nhà được mâm cơm thịnh soạn. Anh chịu, chẳng hiểu em tay hòm chìa khóa kiểu gì. Nhà thì đi mua trả góp, nợ thì nhiều”.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy lời anh nói cũng không phải không đúng, thôi thì tôi im lặng và nghe theo. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại tại đó. Anh bắt đầu kiểm soát chuyện mua bán, chi tiêu trong gia đình nhiều hơn.

Thậm chí, có hôm ngồi vào mâm cơm rồi anh còn căn vặn:

– Nay em mua hết bao nhiêu tiền thức ăn thế?

– Cũng không quá nhiều, em mua được con vịt của chị công ty rẻ, ngon nên mua ít đồ làm vịt om sấu

– Anh hỏi bao nhiêu cơ mà, tổng cả bữa tối nay!

– Vịt 150k, mấy thứ linh tinh nữa tầm 40k.

Thế rồi anh đùng đùng nổi giận, lại trách tôi về chuyện không biết chi tiêu, ăn hoang trong khi nợ đang ngập đầu.

Nói thật, tôi chưa bao giờ thấy mình tiêu hoang, chỉ mua những gì cần thiết. Thế nhưng chuyện ăn uống rất khó nói. Tôi không đặt tiêu chí tiết kiệm lên hàng đầu, quan trọng là đủ chất và cả nhà thấy ngon miệng. Vậy nên lâu lâu tôi mới nấu một bữa thịnh soạn hơn kiểu gà hầm, vịt om sấu, hải sản… Còn bình thường, 2 vợ chồng với đứa con 4 tuổi chỉ khoảng 40-60k là thoải mái, đủ chất (bố mẹ cũng có gửi đồ, hoặc tôi đi chợ mua nhiều sẽ có giá sỉ).

Bởi thế, khi chồng bỗng dưng đùng đùng nổi giận vì cách chi tiêu của mình, tôi cũng bực bội không kém. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau to ngay trước mặt con gái. Cũng từ hôm đó, tôi thấy chồng mình chẳng còn nể nang, kiêng dè gì nữa mà chuyện gì cũng nhúng tay vào. Chính xác là tôi làm gì, mua gì anh cũng hỏi giá.

Đầu tháng chuyển tiền cho vợ giữ, tôi mang danh là người tay hòm chìa khóa nhưng từ mớ rau mua về anh cũng hỏi bao nhiêu. Anh kiểm soát cách tôi tiêu tiền, chi bao nhiêu, còn ngần nào.

Đưa tiền vợ giữ nhưng ngày nào chồng cũng kiểm soát chuyện chi tiêu, tôi tức mình đưa ra tuyên bố khiến anh im re - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Tối nào về hai vợ chồng cũng hục hặc chỉ vì thế. Tôi cũng có lần hạ cái tôi xuống để hỏi chuyện chồng nhẹ nhàng, nhưng anh bảo chẳng có vấn đề gì. Chỉ là khi mua nhà xong ngập nợ, lo lắng thì mới quan tâm chuyện tiền bạc.

– Giờ anh mới nhận ra vợ mình chi tiêu có vấn đề. Bao năm qua chỉ mải kiếm tiền chứ không lo quản tiền, đúng là sai trái. Đặt niềm tin vào em 100% chưa chắc em đã làm những gì xứng đáng với niềm tin ấy… Ai biết em có chi toàn bộ cho gia đình này không?”

Sau câu nói cuối cùng đó, tôi bùng nổ. Hóa ra bóng gió mãi anh cũng lộ ra. Anh sợ tôi đem tiền cho ngoại, thế nên mới kiểm soát từng chút thế này.

Tôi có cãi đi cãi lại vài câu, rồi rút điện thoại ra, chồng ngay cho chồng 10 triệu.

– Đây, tiền anh gửi từ đầu tháng, tôi gửi lại cả. Cơm ăn, nước uống… từ đầu tháng tới giờ coi như vợ anh bao. Anh giữ lấy, từ mai tan làm về sớm, mua đồ ăn về đây tôi nấu. Trong nhà hết thứ gì thì tự phải ngó nghiêng mà biết đường sắm – tôi giao lại nhiệm vụ ấy cho chồng.

Anh cũng có chút bất ngờ nên chưa nói được gì. Tôi tiếp luôn:

– Tôi cũng sẽ gửi anh 10 triệu như anh gửi tôi để lo chuyện chi tiêu sinh hoạt.

Rồi tôi bỏ ra ngoài. Tối đó, chúng tôi ngủ riêng. Nhưng tôi lẻn vào tìm điện thoại của chồng để đọc trộm tin nhắn. Hóa ra, chính là mấy cô bạn thân xúi giục chuyện tự nắm tiền bạc. Tôi bực lắm, không biết nên làm gì tiếp theo để xử lý, đồng thời giữ hạnh phúc gia đình. Bởi suy cho cùng, chuyện trả tiền cho chồng cũng không phải cách hay.

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Cho em chồng vay cả tỷ bạc để xây nhà, ngờ đâu chưa đầy một năm, em ấy đã trở mặt tố cáo chuyện cũ với mẹ chồng khiến tôi điêu đứng

Khi mới về làm dâu, mối quan hệ giữa tôi và em chồng khá thân thiết, gần gũi. Một phần vì chúng tôi gần bằng tuổi nhau, một phần vì tôi không muốn xảy ra mâu thuẫn nên tìm cách lấy lòng em ấy. Mỗi lần đi ăn, shopping, tôi đều là người trả tiền dù em chồng cũng đi làm và có lương. Không những thế, tháng nào chồng tôi cũng trích 1 triệu từ lương anh cho em gái vì “không muốn có vợ rồi bỏ mặc em”. Nhiều khi tôi cũng khó chịu nhưng không biết nói làm sao cho khỏi mất lòng, đành im lặng cho xong chuyện.

Em ấy mới lấy chồng được hơn một năm nay. Mới đầu em ấy cũng về nhà chồng làm dâu nhưng chỉ được hơn một tháng là ôm đồ đạc bỏ về nhà mẹ đẻ. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày em ấy về, khóc như mưa tuôn với mẹ chồng tôi. Theo lời em ấy kể thì mẹ chồng em ấy là người đanh đá, soi mói, keo kiệt nên em ấy không sống nổi. Tôi không biết nguồn cơn thế nào, nhưng tôi thấy em chồng vừa vụng vừa lười, làm dâu người khác cũng khó. Rồi sau đó, chẳng biết vợ chồng em ấy bàn bạc thế nào mà mẹ chồng gọi tôi xuống, hỏi ý kiến tôi về việc cho em gái đất để xây nhà.

Vốn dĩ mảnh đất đang ở thuộc quyền sở hữu của vợ chồng tôi. Nhưng trước hoàn cảnh của em gái, chúng tôi đành phải cắt 1/3 đất cho em ấy mà không lấy một đồng nào. Không những thế, em chồng còn nhờ vả tôi vay tiền ngân hàng bằng cách thế chấp sổ đỏ nhà đất đang ở, rồi vay tiền bạn bè để xây căn nhà thật lớn. Em ấy nói muốn chứng minh cho nhà chồng thấy em ấy vẫn sống tốt mà không cần đến họ.

Chạy vạy tiền bạc cho em chồng xây nhà, ngờ đâu chưa đầy một năm, em ấy đã trở mặt tố cáo chuyện cũ với mẹ chồng khiến tôi điêu đứng - Ảnh 1.

Khi mới về làm dâu, mối quan hệ giữa tôi và em chồng khá thân thiết, gần gũi. (Ảnh minh họa)

Sau khi xây nhà, em chồng nợ tôi đến hơn 1 tỷ đồng và trả góp hàng tháng 10 triệu. Vậy mà chưa tới một năm, em ấy đã thủ thỉ với mẹ về bí mật của tôi. 

Hôm ấy, tôi đang nấu ăn thì mẹ chồng gọi lên phòng khách hỏi chuyện với thái độ rất khó chịu. Bà hỏi tôi tại sao cưới đã 3 năm mà vẫn chưa có bầu? Mặc dù tôi đã giải thích rất rõ ràng rằng tôi đang phấn đấu cho công việc nên sang năm mới “thả” thì mẹ chồng vẫn cáu giận. Bà bắt tôi đi khám rồi đem kết quả về cho bà xem: “Cô từng phá thai một lần thì khả năng vô sinh là cao lắm. Cô định lừa cái nhà này à?”.

Tôi chết sững, không ngờ mẹ chồng lại biết bí mật mà tôi giấu kín suốt mấy năm nay. Khi đó, tôi còn là cô sinh viên chưa từng trải đời, bị người ta lừa mới có thai. Bí mật ấy, tôi chỉ kể cho một mình em chồng nghe thôi. Vừa lúc ấy, em chồng nhắn tin xin lỗi tôi, bảo khi nói chuyện, lỡ miệng nói ra chứ không cố ý. 

Tôi giận khủng khiếp. Thật không ngờ, chưa đầy một năm, em chồng đã tráo trở, lấy bí mật của tôi để đầy tôi vào đường cùng. Tôi bực mình quá và đang suy nghĩ có nên đòi lại hết số tiền kia cho em chồng hết đường lật lọng không?

(hongha…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Giận chồng nên em ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ, ngờ đâu anh lại đòi ly hôn vì cho rằng cả nhà vợ đang hùa nhau lừa dối anh

Em và người yêu cũ là bạn học chung thời đại học. Lúc đó hai đứa ở cùng xóm trọ hơn 1 năm rồi, cũng do bạn bè gán ghép nên thành đôi. Song yêu nhau vài tháng thì chúng em nhận ra bọn em chỉ có thể làm bạn, không thể thành người yêu được. Lý do là cả hai đều không thấy rung động mãnh liệt khi ở bên nhau. Cậu ấy nhìn người con gái khác còn cảm thấy thích thú hơn khi nhìn em. Còn em thì cũng không ngại ngần khen những gã con trai khác trước mặt cậu ấy. Thế nên bọn em quyết định dừng yêu đương và lại coi nhau như bạn bè. Tình bạn kéo dài đến tận bây giờ, rất thân thiết.

2 năm trước em kết hôn, hồi yêu nhau thì chồng em cũng đã biết em có người bạn thân này rồi, thỉnh thoảng anh cũng tỏ ra ghen tuông nhưng em nói thẳng rằng nếu đến được với nhau thì bọn em đã là vợ chồng lâu rồi. Và em cũng mong anh sẽ không ghét bỏ cậu ấy, bởi đó là người bạn thân nhất của em.

Rồi em sinh con và cậu bạn thân nằng nặc nhận làm cha đỡ đầu cho bé. Em đồng ý luôn mặc dù chồng em thì không thích lắm, song anh cũng không phản đối. Từ ngày có con gái nuôi, bạn thân thường xuyên đến thăm và mua đồ, đi lại rất chu đáo. Nhà em gần như không mất đồng nào cho con.

Và có lẽ vì gặp cha nuôi nhiều hơn cha đẻ (vì đúng đợt con mọc răng thì chồng em đi công trình xa), nên con yêu quý và theo cậu ấy hơn. Khi bố đẻ bế, con vùng vằng thoát ra, không được thì khóc inh ỏi. Chồng em rất bực bội, có lần anh đã quát vào mặt em và con rằng: “Rốt cuộc nó là con tôi hay con thằng Th? Có khi tôi phải đi xét nghiệm ADN chứ không thể nuôi con tu hú được”.

Giận chồng nên em ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ, ngờ đâu anh lại đòi ly hôn vì cho rằng cả nhà vợ đang hùa nhau lừa dối anh - Ảnh 1.

Thật không hiểu chồng em nghĩ gì nữa. (Ảnh minh họa)

Em rất tự ái, con gái giống bà nội vô cùng, thế mà chồng còn nghi ngờ em. Giận quá nên em vừa khóc vừa nói: “Đây là con của tôi, anh sợ nuôi con tu hú thì thôi để tôi đưa con về ngoại, tôi nuôi”.

Em lề mề sắp xếp quần áo, vốn định dọa chồng thế thôi nhưng không ngờ anh chẳng can ngăn. Thế nên em đã ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ.

Từ hôm đó đến nay đã 1 tuần. Chồng không ngó ngàng gì tới hai mẹ con, còn cậu bạn thân thì cảm thấy có lỗi nên cứ đi làm về là lại chạy sang ở tới tận 9 giờ tối, mua cho con gái đủ thứ. Không biết chồng em nghe được thông tin sai lệch ở đâu, lại gọi điện đòi ly hôn với lý do: “Hóa ra cô giả vờ giận tôi, bỏ về đấy để cho con gái với bố nó được ở cùng nhau nhiều hơn chứ gì? Thế thì tôi ly hôn cho cả nhà các ngươi đoàn tụ”.

Em thật hết lời để nói với chồng. Giờ anh đùng đùng đòi ly hôn, bố mẹ vợ thề thốt, chứng minh rằng em và Th chẳng có gì với nhau nhưng chồng không tin, cho rằng bố mẹ bao che con gái.

Thật không hiểu chồng em nghĩ gì nữa. Nếu bọn em đến được với nhau thì đã ở với nhau lâu rồi, cần gì phải cố tình làm phức tạp thế này. Giờ em phải nói gì, làm gì cho chồng tin tưởng vợ đây hả mọi người?

(tuong.sn.du…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Mở cửa vào nhà, nhìn cảnh tượng bố mẹ chạy theo 2 đứa cháu mà tôi xót xa, lòng dạ rối bời vì bất lực

Ngày tôi lấy chồng, ai cũng trầm trồ ngạc nhiên vì không ngờ tôi lại được làm dâu một gia đình giàu có ở thành phố. Nhà chồng tôi bán vàng bạc đá quý, giàu có nhưng chỉ có mỗi chồng tôi là con trai. Bố chồng tôi còn kinh doanh bất động sản, mở cả công ty riêng. Trong khi đó, tôi là một cô giáo cấp 3, lương bèo bọt. Chỉ có điều, tôi là người sống theo lễ nghĩa, truyền thống. Chồng nói thích tôi ở điểm đó và tin chắc rằng tôi sẽ trở thành một người vợ, người con dâu tốt.

Tôi chỉ không ngờ, ngay đêm đầu tiên sau lễ cưới, bố mẹ chồng đã gọi tôi xuống rồi bảo tôi nghỉ việc. Tôi ngớ người, không nghĩ họ lại ép buộc tôi như vậy. Mẹ chồng tôi thẳng thừng nói tôi là con dâu duy nhất trong nhà thì phải quán xuyến hết công việc nhà. Hai người giúp việc sẽ làm theo ý tôi nhưng nếu nhà bẩn, quần áo chưa sạch thì đó sẽ là lỗi của tôi. Còn nếu tôi không đồng ý nghỉ việc thì phải ra ngoài thuê trọ. Đương nhiên chồng tôi đã quen sung sướng thì làm sao mà chấp nhận được việc ra ở trọ.

Tôi nghỉ việc, ở nhà làm công việc nhà quần quật từ sáng đến tận khuya. Hai bác giúp việc làm lâu năm, không ưa tôi nên làm gì cũng theo kiểu chống đối. Sợ mất lòng lẫn sợ bị mẹ chồng trách mắng, tôi phải cố gắng làm những phần việc họ không làm. Còn chồng tôi vẫn thế, không hề biết phụ vợ.

Mở cửa vào nhà, nhìn cảnh tượng trước mắt mà tôi xót xa, lòng dạ rối bời vì bất lực - Ảnh 1.

Đúng là chỉ giữ cháu thôi, ngoài ra ông bà không phải làm gì hết nhưng tôi vẫn thấy xót lòng và bất lực. (Ảnh minh họa)

Tôi có thai, lại là thai đôi nên mẹ chồng không cho tôi động vào việc gì nữa. 9 tháng đó, tôi chỉ ăn, ngủ, dưỡng thai mà thôi nên cơ thể xồ xề, mất đi vóc dáng gọn gàng trước đây. Cảm thấy ở nhà quá chán ngán, tôi ngọt nhạt xin mẹ chồng cho mình đi làm trở lại sau khi con đủ 1 tuổi. Không ngờ, mẹ chồng tôi lại đồng ý. Tuy nhiên, bà bảo tôi phải tự tìm người trông hai đứa bé vì ông bà không rảnh để chăm giúp tôi.

Sau ngày thôi nôi con, tôi vẫn không tìm được người chăm bé vì lần nào bên trung tâm giới thiệu người, mẹ chồng tôi cũng không đồng ý. Sau cùng, bố mẹ tôi bàn bạc sẽ lên nhà chồng giữ con giúp tôi để tôi đi làm. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản hai con mình ở với ông bà ngoại chắc chắn sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Không những thế, mẹ chồng tôi cũng đồng ý ngay.

Nhưng bây giờ thì tôi đang hối hận lắm. Ngày nào đi dạy về, tôi cũng xót xa khi thấy bố mẹ mình chạy theo hai đứa cháu. Ông bà gần như không dám rời khỏi cháu vì sợ cháu té, sợ bị con rể và thông gia trách. Có hôm ông bà vừa bế cháu vừa ăn cơm. Đúng là chỉ trông cháu thôi, ngoài ra ông bà không phải làm gì hết nhưng tôi vẫn thấy xót lòng và bất lực.

Hôm qua mẹ tôi bị đau tay nhưng vẫn cố bế cháu. Kết quả là hai cổ tay bà sưng vù cả lên, tối ngủ cùng tôi mà cứ rên rỉ vì đau. Nhìn mẹ, tôi lại rớm nước mắt vì thương. Liệu tôi để bố mẹ trông con mình là đúng hay sai?

(hongngoc…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Trở về trong đêm khuya với 3 tỷ, tôi cứ nghĩ vợ sẽ rất vui, ngờ đâu cửa nhà vắng tanh cùng hơn 20 cuộc gọi nhỡ khiến tôi bàng hoàng

Vợ chồng tôi đều xuất thân là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Thời gian đầu, chúng tôi sống trong căn nhà trọ ngột ngạt, chật hẹp. Mùa hè thì nóng đổ mỡ, mùa đông thì lạnh ngắt, mưa xuống dột tứ phía, ướt cả giường ngủ. Hồi đó, chúng tôi luôn muốn có một căn nhà, nhỏ thôi, miễn là không dột nát và ẩm ướt là được.

Với mục tiêu đặt ra, vợ chồng tôi quyết định kiêng cữ suốt 4 năm ròng. Trong thời gian đó, vợ tôi uống thuốc tránh thai hàng ngày và lao đầu vào công việc. Chúng tôi không chỉ làm ở công ty mà còn nhận hàng về nhà làm. Riêng tôi đi trực đêm ở bệnh viện, nhà hát chỉ để kiếm thêm tiền. Sau 4 năm, cuối cùng vợ chồng tôi cũng mua được căn nhà ở trung tâm thành phố. Không chỉ thế, đó còn là căn nhà rộng rãi, đầy đủ nội thất và tiện nghi. Ai cũng khen chúng tôi giỏi, chỉ là chẳng ai biết, để có căn nhà này, vợ chồng tôi đã phải vất vả, cơ cực đến thế nào.

Có nhà rồi, vợ tôi quyết định sinh con. Nhưng chúng tôi “thả” mãi mà không có bầu. Nhiều đêm, vợ tôi nằm quay mặt vào tường, khóc rưng rức vì quá mệt mỏi trong việc tìm kiếm con. Tôi cũng buồn chán nên càng lao vào công việc với mong muốn kiếm thật nhiều tiền, phòng khi sau này không có con thì còn có tiền mà dưỡng già.

Trở về trong đêm khuya với cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ, tôi cứ nghĩ vợ sẽ rất vui, ngờ đâu cửa nhà vắng tanh, bát mì tôm nở nguội ngắt trên bàn cùng hơn 20 cuộc gọi nhỡ khiến tôi bàng hoàng - Ảnh 1.

Tôi cứ nghĩ mình làm vậy đã hoàn thành trách nhiệm với vợ con rồi. (Ảnh minh họa)

Nhưng sau 3 năm ròng rã, cuối cùng vợ tôi cũng có thai. Gia đình tôi mừng lắm, cứ chúc mừng rồi gửi đồ ăn tẩm bổ mãi. Lúc này, tôi càng có động lực để kiếm tiền: Vì tương lai của con. Sau nhiều năm phấn đấu ở công ty, hiện tại tôi đã lên chức Phó giám đốc nhân sự, lương rất cao. Bù lại, tôi phải thường xuyên đi tuyển nhân sự ở những tỉnh khác, đi công tác liên tục với áp lực công việc rất lớn.

Sau mỗi lần đi công tác về, tôi đều mua quà cho vợ con. Tôi còn mua sẵn đồ sơ sinh, chuẩn bị riêng một phòng ngủ cho con dù con chưa chào đời. Tôi cứ nghĩ mình làm vậy đã hoàn thành trách nhiệm với vợ con rồi. Cho đến khi đêm qua, tôi về nhà rất muộn và mang theo cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ đồng, một con số mà tôi đã phấn đấu suốt mấy năm qua mới có được. Tôi cứ nghĩ khi đưa sổ cho vợ, cô ấy sẽ mừng vui lắm.

Nào ngờ, khi mở cửa nhà, mọi thứ vắng tanh khác thường. Hơn nữa, trên bàn còn có bát mì tôm nở nguội ngắt. Tôi hoảng hốt, sợ hãi vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vợ tôi đang mang bầu thì có thể đi đâu vào đêm hôm thế này?

Trở về trong đêm khuya với cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ, tôi cứ nghĩ vợ sẽ rất vui, ngờ đâu cửa nhà vắng tanh, bát mì tôm nở nguội ngắt trên bàn cùng hơn 20 cuộc gọi nhỡ khiến tôi bàng hoàng - Ảnh 2.

Nếu không có người hàng xóm chạy qua đưa vợ tôi vào viện kịp thời, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra với mẹ con cô ấy. (Ảnh minh họa)

Tôi vội vã mở điện thoại và lặng người khi thấy trong máy có tới 20 cuộc gọi nhỡ của vợ, 12 cuộc gọi nhỡ từ bố vợ và một vài cuộc từ một người hàng xóm. Vội vã gọi lại, tôi điếng người khi nhận được tin, vợ tôi đã chuyển dạ, đang chờ mổ trong bệnh viện vì thai lớn. Nếu không có người hàng xóm chạy qua đưa vợ tôi vào viện kịp thời, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra với mẹ con cô ấy.

Tôi chạy như bay xuống viện, liền gặp ánh mắt bực tức của bố vợ. Ông hỏi tôi đã đi đâu, làm gì khi vợ chuyển dạ cũng không biết? Tôi lí nhí giải thích do tắt chuông điện thoại vì có cuộc họp quan trọng, ông vẫn không nguôi tức giận và tuyên bố sau khi vợ tôi sinh xong sẽ đưa cô ấy về quê chăm sóc.

Hiện tại vợ tôi đã sinh xong rồi nhưng vẫn còn giận chồng nên không nói gì với tôi hết. Tôi biết mình sai khi đã lao vào công việc mà quên mất quan tâm vợ mình. Nhưng tôi làm thế cũng vì tương lai của vợ con thôi. Tôi có nên để cô ấy về quê không? Hay năn nỉ vợ ở lại rồi thuê người chăm sóc đây?

(thanhquan…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Vừa thuê được giúp việc, vợ tôi đã mang hết quần áo cũ cho chị ấy, để rồi chính những thứ vô hại đó lại phá nát hạnh phúc gia đình tôi

Vợ tôi mới sinh con đầu lòng được 6 tháng, vì chuẩn bị đi làm nên cô ấy đã thuê người giúp việc để chăm sóc bé.

Diệu đến làm được vài ngày thì vợ tôi mang toàn bộ quần áo trước khi mang bầu cho chị ấy mặc. Vợ bảo bây giờ có con rồi ngực to, bụng to không mặc vừa nên cho đi đỡ chật tủ.

Thấy vợ đối xử tốt với người làm, tôi cũng mừng nên không ý kiến gì. Cũng từ đó mỗi khi nhìn thấy chị giúp việc mặc bộ đồ nào của vợ, tôi lại giật thót mình. Nhìn phom người của Diệu và vợ tôi không khác nhau là mấy, có vài lần tôi suýt nhận nhầm.

Một hôm đi làm về nhìn thấy vợ đang ngồi quay lưng về phía cửa bón sữa cho con, tôi lại gần và ngồi sát bên cạnh rồi ôm eo, định hôn vợ cái cho đỡ nhớ thì hốt hoảng buông tay khi chị giúp việc quay mặt lại chào. Lúc đó tôi ngượng đỏ mặt, vội đứng dậy đi ngay vào trong phòng, thật may vợ chưa đi làm về không thì có chuyện lớn rồi.

Sau hôm đáng xấu hổ đó, tôi rút kinh nghiệm cho bản thân là chỉ dám lại gần vợ khi nhìn thấy mặt cô ấy thôi, kẻo nhầm lần nữa thì nguy hiểm.

Người giúp việc vừa đến làm vợ tôi đã mang hết quần áo cũ cho chị ấy, để rồi chính những thứ vô hại đó lại phá nát hạnh phúc của gia đình tôi - Ảnh 1.

Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của vợ rồi cô ấy lao vào đánh tới tấp vào người tôi. (Ảnh minh họa)

Nhưng cũng từ đó Diệu lại nhìn tôi với ánh mắt khác lạ, chị ấy quan tâm và thân thiện hơn và thậm chí cố tình đụng chạm vào người tôi. Biết chị ấy hiểu lầm nên tôi luôn cau mày khó chịu để Diệu biết ý mà lui.

Rồi một ngày tôi đi nhậu với bạn bè, về đến nhà bụng đói quá nên tôi đã xuống bếp lục đồ ăn. Vì trong người có men rượu nên tôi phản ứng chậm chạp hơn. Nhìn thấy người mặc bộ quần áo kẻ quen thuộc, khi chưa đang rõ là vợ hay người giúp việc thì người đó đã cúi xuống đặt tay lên vai tôi nửa kéo nửa lôi. Tôi nghĩ chỉ có vợ mới như vậy nên ôm luôn. Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của vợ rồi cô ấy lao đến đánh tới tấp vào người tôi.

Đến lúc ấy tôi mới thật sự tỉnh và thấy hối hận, người tôi đang ôm không phải vợ mà là người giúp việc. Tôi cuống quýt giải thích là tại bộ đồ chị Diệu mặc trên người là của vợ nên mới nhầm chứ chồng không bao giờ phản bội hai mẹ con.

Thế nhưng cô ấy khóc ầm ĩ rồi lên án chồng là kẻ sở khanh, phản bội và đuổi thẳng cổ chị giúp việc ra khỏi nhà ngay trong đêm. Tôi đã phải nằm trước cửa phòng suốt đêm để tỏ sự hối lỗi với vợ, thế mà cô ấy không chịu tha thứ, ngay sáng hôm sau xách vali và bế con về nhà đẻ.

Tôi rất yêu vợ con, có phản bội gì đâu, chỉ vì bộ đồ mặc trên người nên nhầm lẫn thôi mà, sao vợ đã vội vàng bỏ đi? Tôi thật không biết phải làm sao để cô ấy quay trở về nữa mọi người ạ?

(trongnghia…@gmail.com)

Tổng hợp

Chuyên mục
Tâm sự

Vừa nghe tôi báo tin bị sa thải, chồng đã đặt lên bàn một vật khiến tôi sững sờ vì không thể tin nổi

Tôi từng là người trụ cột trong gia đình. Nói cách khác, tôi đi làm, kiếm tiền, còn chồng ở nhà nội trợ, chăm con. Thật ra trước đây, chồng tôi có làm nhân viên bảo dưỡng máy móc cho một xí nghiệp gần nhà nhưng lương rất thấp, lại không có bảo hiểm xã hội. Trong khi đó, tôi vừa là thư kí riêng, vừa là biên dịch viên cho Tổng giám đốc một công ty nước ngoài, lương rất cao. 

Sau khi cưới, chính tôi đã yêu cầu chồng nghỉ việc mà không hề hỏi anh có muốn hay không? Thậm chí khi anh phản kháng, tôi còn lấy mức lương của mình ra để cáu bẳn và ép buộc anh. Cuối cùng, vì thương bé Cún còn quá nhỏ mà tôi đã phải đi làm lại, anh đồng ý ở nhà.

Thế là từ đó đến nay, 3 năm ròng, chồng tôi chỉ ở nhà, nấu ăn, chăm sóc con và dọn dẹp nhà cửa. Tối nào tôi đi làm về cũng có sẵn mâm cơm ngon lành để sẵn trên bàn. Nhiều khi anh còn gọi điện, hỏi tôi thích ăn gì, anh nấu sẵn. Nhưng khi đó, tôi cậy mình nhiều tiền, cậy quyền mình kiếm ra tiền nên coi thường chồng. Mỗi khi con lại gần, tôi đều mắng mỏ vì anh không trông con cho mình làm. Có lẽ vì thế mà con gái rất ít khi đòi chơi với tôi. Thậm chí, có lần tôi ôm hôn còn bị con đẩy ra.

Có lẽ tôi sẽ sống mãi trong sự kiêu ngạo nên không có lần thất thế này. Tôi bị sa thải vì vi phạm một lỗi lớn khi bàn bạc điều kiện với đối tác khiến hợp đồng lớn bị hỏng. Ngày cầm giấy quyết định nghỉ việc, tim tôi tan nát. Tôi không biết phải đối diện với chồng như thế nào? Tiền đâu mà sống trong những tháng tiếp theo khi cả hai cùng nghỉ việc?

Vừa nghe vợ báo tin bị sa thải, chồng tôi đã lấy từ ngăn kéo ra hai cuốn sổ đặt lên bàn khiến tôi điêu đứng vì không thể tin nổi - Ảnh 1.

Tôi cầm lên đọc và sửng sốt khi thấy trong hai cuốn sổ tiết kiệm ấy là một con số không hề nhỏ. (Ảnh minh họa)

Không ngờ, khi tôi báo tin, chồng tôi bình thản lấy từ ngăn kéo ra hai cuốn sổ đặt lên bàn. Tôi cầm lên đọc và sửng sốt khi thấy trong hai cuốn sổ tiết kiệm ấy là một con số không hề nhỏ. Thấy tôi trợn tròn mắt kinh ngạc, chồng tôi cười, bảo rằng hàng tháng tôi đưa tiền, anh đều dành dụm lại. Hơn nữa, anh còn kiếm tiền bằng cách làm mấy món nhậu bình dân rồi bán online, đi ship tận nơi. Tiền anh kiếm được đều cất giữ cho con trong hai cuốn sổ này cả. Nhìn con số 500 triệu đồng, tôi không thể ngờ chồng mình lại giỏi vun vén như thế.

Bây giờ chúng tôi đang khởi nghiệp lại bằng cách bán quán nhậu bình dân bằng chính những món mà chồng tôi làm. Khả năng nấu ăn của anh không tệ, lại nhiệt tình vui vẻ nên quán lúc nào cũng đông khách. Thú thật, tôi thấy xấu hổ và hối hận vì đã xem thường anh. Giờ người kiếm ra tiền là anh, còn tôi lại thành người chăm con. Vấn đề đau đầu nhất của tôi hiện tại là con không thích gần gũi, không thích mẹ. Tôi phải làm sao để hàn gắn quan hệ với con bé và chuộc lỗi với chồng đây?

(phongthanh…@gmail.com)

Tổng hợp