Now Reading
Câu chuyện của người phụ nữ tưởng mất tất cả vì HIV nhưng rồi khỏe lại “như bình thường” và còn cưới được chồng như ý

Câu chuyện của người phụ nữ tưởng mất tất cả vì HIV nhưng rồi khỏe lại “như bình thường” và còn cưới được chồng như ý

Jennifer Vaughan là một vlogger và người luôn hỗ trợ cộng đồng HIV. Những câu chuyện trên YouTube và Instagram sẽ giúp mọi người hiểu hơn về câu chuyện HIV cũng như các hoạt động ủng hộ của cô.

Và dưới đây là một bài chia sẻ của Jennifer Vaughan trên trang Healthline. Không những không giấu giếm bệnh tình, cô còn không ngần ngại kể ra câu chuyện mình đã vượt qua căn bệnh được coi là bệnh thế kỉ chưa có thuốc chữa này như thế nào.

Câu chuyện của người phụ nữ tưởng mất tất cả vì HIV nhưng rồi khỏe lại "như bình thường" và còn cưới được chồng như ý - Ảnh 1.

Jennifer Vaughan là một vlogger và người luôn hỗ trợ cộng đồng HIV.

Sự chẩn đoán làm thay đổi hoàn toàn một cuộc sống tươi đẹp

Tôi bị nhiễm HIV vào năm 2013 sau khi quan hệ tình dục không an toàn, nhưng lúc đó tôi không biết.

Jennifer Vaughan

Tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày mình được chẩn đoán nhiễm HIV. Khoảnh khắc tôi nghe thấy những lời của bác sĩ: “Tôi xin lỗi Jennifer, cô đã có kết quả HIV dương tính”, mọi thứ dần chìm vào bóng tối. Cuộc sống mà tôi luôn biết đến đã biến mất ngay lập tức.

Tôi sinh ra và lớn lên ở California đầy nắng đẹp và là em út trong một gia đình có 3 anh em, mẹ tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã có một tuổi thơ hạnh phúc và bình thường. Nhưng cuộc đời đã thay đổi sau khi tôi được chẩn đoán nhiễm HIV. Tôi đột nhiên cảm thấy xấu hổ, hối hận và sợ hãi vô cùng.

Tôi đã tin tất cả sự kỳ thị gắn liền với HIV. Tôi đã nghĩ rằng chẩn đoán là một bản án tử hình, rằng trong vòng vài tuần nữa tôi sẽ chết.

Thay đổi sự kỳ thị nhiều năm giống như việc nhổ nhặt cây tăm trên núi. Dù biết là không đơn giản nhưng tôi vẫn cố gắng giúp những người khác có những hiểu biết đúng hơn về HIV và người mang căn bệnh này.

Câu chuyện của người phụ nữ tưởng mất tất cả vì HIV nhưng rồi khỏe lại "như bình thường" và còn cưới được chồng như ý - Ảnh 3.

Jennifer Vaughan (ở giữa) luôn hỗ trợ những người khác cùng mắc bệnh như mình, nhất là phái nữ

Vào thời điểm chẩn đoán bệnh, tôi 45 tuổi, đang có cuộc sống tốt đẹp, con cái kháu khỉnh và tôi rất yêu chúng. HIV chưa bao giờ xâm nhập vào tâm trí tôi. Nói như vậy để mọi người thấy rằng thế giới của tôi bị đảo lộn ngay lập tức sau thông báo của bác sĩ.

Tôi tin vào kết luận đó bởi tôi đã bị ốm nhiều tuần. Tôi đau nhức khắp người, đau đầu và nhiễm trùng nấm men nặng. BS nói rằng HIV là lý do khiến tôi đổ mồ hôi ban đêm, sốt, đau nhức cơ thể, buồn nôn và tưa miệng khiến các triệu chứng ngày càng trầm trọng hơn.

Cơ thể tôi như đang chết đi

Jennifer Vaughan

Vào tháng 1 năm 2015, hơn một năm sau khi nhiễm bệnh nhưng trước khi được chẩn đoán, tôi đã gặp Eric, người chồng hiện tại của mình.

Khoảng 5 ngày sau chẩn đoán, tôi biết rằng số lượng CD4 của tôi là 84. Mức bình thường là từ 500 đến 1.500. Tôi cũng được biết rằng tôi đã bị viêm phổi và AIDS. Đây là một “cú đấm sấp mặt” khác và là một trở ngại mà tôi phải đối mặt.

Số lượng tế bào CD4 là một trong những chỉ số quan trọng để đánh giá tình trạng suy giảm miễn dịch của người nhiễm HIV/AIDS. Một người bình thường số lượng tế bào CD4 trung bình là 800-1500 tế bào/mm3 máu. Ở người nhiễm HIV/AIDS, virus HIV sẽ làm giảm tế bào CD4.

Về mặt thể chất, tôi đang ở độ tuổi yếu nhất và bằng cách nào đó cần phải “tập hợp sức mạnh” để lấy lại tinh thần chống lại những gì đang nhắm vào mình.

Tại sao tôi lại bị bệnh? Tôi là một người mẹ, một giáo viên, một người bạn gái, vậy tại sao tôi phải nhận kết quả như thế này?

Jennifer Vaughan

Một trong những từ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi ngay sau khi tôi được chẩn đoán nhiễm HIV là “vô lý”. Nói một cách văn hoa thì tôi đã giơ tay lên trời và cười nhạo vì sự điên rồ trước những gì đang xảy ra với cuộc đời mình. Đây không phải là kế hoạch của tôi. Tôi muốn có điều kiện lo lắng cho những đứa con của mình và có một mối quan hệ lâu dài, yêu thương và mãn nguyện với bạn trai. Bạn trai tôi xét nghiệm âm tính, nhưng tôi không rõ liệu anh ấy có bị nhiễm khi sống chung với người có HIV là tôi hay không.

Tương lai không rõ. Việc tôi có thể làm là tập trung vào những gì tôi có thể kiểm soát và làm cho điều đó ngày càng tốt hơn.

Jennifer Vaughan hạnh phúc bên chồng hiện tại.

Nếu nheo mắt, tôi có thể nhìn thấy ánh sáng

Thật bất ngờ, khi cơ thể khỏe lại, sự xấu hổ của tôi cũng bắt đầu tăng lên. Những người mà tôi biết đã tỏ ra rất sốc sau khi biết về chẩn đoán và bệnh tật của tôi. Và cũng từ đó, tôi luôn nghĩ rằng mình ốm yếu, cho dù nguyên nhân khiến mình ốm là do virus hay do thuốc điều trị ARV mà tôi phải dùng suốt đời. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng đến một ngày mình sẽ khỏe lại.

“Nếu tôi nheo mắt, tôi có thể nhìn thấy ánh sáng. Tôi hứa rằng tất cả đây sẽ là một kỷ niệm xa vời với cô”, chuyên gia HIV của tôi đã đưa ra những lời đầy hy vọng này để động viên trong cuộc hẹn khám bệnh đầu tiên. Tôi đã tâm niệm những lời đó trong quá trình điều trị và hồi phục của mình. Với mỗi liều thuốc mới, tôi dần dần bắt đầu cảm thấy tốt hơn và khỏe hơn.

Tôi hoàn toàn “mới”

Khi được chẩn đoán nhiễm HIV, bạn sẽ nhanh chóng làm quen với các thuật ngữ như số lượng CD4, tải lượng virus và kết quả không phát hiện… Những người bệnh chúng tôi muốn CD4 của mình cao và tải lượng virus thấp, và nếu đạt đến mức “không phát hiện” thì càng tuyệt vời. “Không phát hiện” có nghĩa là mức độ virus trong máu quá thấp nên không thể phát hiện được.

Bằng cách dùng thuốc kháng virus hàng ngày, tôi đã đạt được trạng thái “không phát hiện”. Điều đó có nghĩa là tôi đã kiểm soát được và loại virus này không làm tôi bị phải phụ thuộc theo nó.

Một trạng thái “không phát hiện” là điều đáng mừng. Nó có nghĩa là thuốc của bạn đang hoạt động và sức khỏe của bạn không còn bị ảnh hưởng bởi HIV. Bạn có thể quan hệ tình dục không dùng bao cao su nếu muốn mà không phải lo lắng về việc truyền virus cho bạn tình của mình.

Đạt được trạng thái “không phát hiện” có nghĩa là tôi lại là tôi nhưng hoàn toàn mới.

Câu chuyện của người phụ nữ tưởng mất tất cả vì HIV nhưng rồi khỏe lại "như bình thường" và còn cưới được chồng như ý - Ảnh 7.

Tôi không cảm thấy như HIV đang điều khiển mình nữa. Tôi cảm thấy hoàn toàn kiểm soát được bản thân. Điều đó giống như giải thoát khi bạn đang sống chung với một loại virus đã cướp đi sinh mạng của 32 triệu người kể từ khi bắt đầu đại dịch.

See Also

Về cơ bản, điều đó có nghĩa là tại thời điểm hiện tại, vì những viên thuốc tôi uống, virus HIV không thể phát hiện được trong máu của tôi nên không có khả năng tôi truyền nó cho Eric – chồng hiện tại của tôi.

Bây giờ tôi có thể thoải mái nói với mọi người rằng tôi bị nhiễm HIV nhưng tôi vẫn có một cuộc sống bình thường. Tôi cũng có thể chết vì nhiều thứ gì khác chứ không phải chỉ vì AIDS.

Không phát hiện = Không lây truyền (được viết tắt K=K)

Đối với những người nhiễm HIV, khi ở trạng thái “không phát hiện” tức là đạt được sức khỏe tối ưu. Khi một người nhiễm HIV được điều trị ARV mà đạt đến mức ức chế virus nghĩa là tải lượng virus dưới 200 bản sao/ml máu (hay còn gọi là dưới ngưỡng phát hiện), sẽ ngăn ngừa được lây truyền HIV qua đường tình dục.

Các nghiên cứu khoa học trong những năm gần đây được thực hiện trên các châu lục khác nhau trên thế giới với các chủng tộc khác nhau trên hàng ngàn người chưa nhiễm HIV có quan hệ tình dục với người nhiễm HIV đang điều trị ARV và có tải lượng virus dưới 200 bản sao/1ml máu (không phát hiện) cho thấy họ không bị nhiễm HIV (không lây truyền).

Các bằng chứng khoa học trên đã được công bố tại các Hội nghị khoa học Thế giới về HIV/AIDS năm 2017 tại Paris và 2018 tại Hà Lan.

Cho đến nay hàng trăm tổ chức quốc tế bao gồm cả các tổ chức có uy tín như Chương trình phối hợp của Liên hợp quốc về HIV/AIDS (UNAIDS) và Trung tâm Kiểm soát bệnh dịch Hoa Kỳ (US.CDC) cũng đã xác nhận phát hiện này.

Số lượng tế bào CD4 là một trong những chỉ số quan trọng để đánh giá tình trạng suy giảm miễn dịch của người nhiễm HIV/AIDS. Một người bình thường số lượng tế bào CD4 trung bình là 800-1500 tế bào/mm3 máu. Ở người nhiễm HIV/AIDS, virus HIV sẽ làm giảm tế bào CD4.

Tải lượng virus là số lượng virus có ở trong máu. Đây là một xét nghiệm được sử dụng trong chẩn đoán nhiễm HIV và một số bệnh do virus khác gây nên.

Một người được chẩn đoán “không phát hiện” (undetectable) khi họ dương tính với HIV và uống thuốc đều đặn khiến lượng virus trong cơ thể được kiềm hãm dưới mức phát hiện. Thực tế, lượng virus được kiềm hãm đến mức các xét nghiệm thông thuờng không thể tìm ra virus trong mẫu máu của họ. Trạng thái “Không phát hiện” không có nghĩa rằng một người đã được chữa khỏi HIV, nhưng đó là một biện pháp dự phòng hiệu quả.

Tổng hợp

What's Your Reaction?
Excited
0
Happy
0
In Love
0
Not Sure
0
Silly
0
View Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Scroll To Top